Những thói hư tật xấu của người Việt

Nói người dân một xứ hay một quốc gia thế này, thế kia là sai lầm, vì ở đâu cũng có người này, người khác… Tuy nhiên, theo kinh nghiệm thì phần lớn người dân ở một vùng lãnh thổ, hay ở một quốc gia sẽ có một vài điểm chung nào đó. Sau đây là những điểm chung người Việt.

A. Do chúng ta tự nhìn ra

1. Cần cù lao động, song dễ thỏa mãn. Tâm lý tiểu nông còn nặng, chỉ thích hưởng thụ.

2. Thông minh, sáng tạo, song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm nhìn dài hạn, chủ động.

3. Khéo léo, song không duy trì đến cùng (ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm).

4. Vừa thực tế, vừa mơ mộng, song không có ý thức nâng tư duy lên thành hệ thống lý luận.

5. Ham học hỏi, có khả năng tiếp thu nhanh, song ít khi học “đến đầu đến đuôi” nên kiến thức không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra, học ở Việt Nam là vì sĩ diện chứ ít vì đam mê.

6. Xởi lởi, chiều khách, song không bền. Thể hiện tầm nhìn ngắn và bản lĩnh kém.

7. Tiết kiệm, song nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ (sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời).

8. Có tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái, song hầu như chỉ trong những hoàn cảnh, trường hợp khó khăn, bần hàn. Còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì tinh thần này rất ít xuất hiện.

9. Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu chiến, hiếu thắng vì những lý do tự ái vặt mà làm hỏng đại cục.

10. Thích tụ tập, nhưng lại thiếu đoàn kết để tạo ra sức mạnh. Một người làm một việc thì tốt hơn nước khác, ba người làm một việc thì lại kém nước khác.

B. Do người nước ngoài chỉ cho (thói hư tật xấu)

1. Không đúng giờ
Nhìn chung, ý thức giờ giấc của người Việt Nam rất kém. Nhiều bạn đi du học ở các nước phát triển lúc đầu rất hay bị bỡ ngỡ. Họ dễ bị trễ tàu, lỗi hẹn nhưng dần dần họ cũng khắc phục được. Ðến khi về nước họ lại khó chịu với việc không đúng giờ của người trong nước.

2. Thiếu tự tin và óc phê phán
Ðây cũng là nhược điểm của văn hoá phương Ðông có lối sống khép kín. Nhiều bạn sinh viên năm thứ ba, thứ tư đại học mà vẫn ngại phát biểu ý kiến hoặc trình bày vấn đề trước đám đông vì thiếu tự tin, thiếu thói quen suy nghĩ, đi học chỉ biết “chép chính tả”. Kiểu giáo dục thụ động luôn tỉ lệ thuận với sức ì của tư duy và tỉ lệ nghịch với óc phê phán (critical thinking) của thanh niên.

3. Sĩ diện, bệnh thành tích
Có bạn trong cơ quan hay công ty mình làm việc đang chẳng đâu vào đâu thì lại đi cao học. Hay bạn khác, tốt nghiệp rồi mà chưa tìm được việc làm cũng đi cao học. Tư duy nặng về “điểm chác”, bằng cấp rất phổ biến. Không xác định tư tưởng học để làm việc mà học để lấy bằng. Người Mỹ có quan điểm: “học để thay đổi”. Còn chúng ta ra sức theo học rất nhiều lớp học nhưng rốt cuộc cách làm việc không thay đổi gì cả, điều khác là chúng ta có thêm mấy cái bằng bổ sung vào hồ sơ cá nhân.

4. Sống tiết kiệm chưa thành bản tính của số đông
Ðây là một căn bệnh đang phổ biến trong giới trẻ. Họ quan tâm đặc biệt đến quảng cáo, thích xem các loại tem nhãn quần áo, nhận xét, đánh giá người khác qua tài sản, thấy thèm muốn, thán phục nếu ai đó có nhiều quần áo, điện thoại, xe, nhà ”xịn” hoặc tiêu xài sang hơn mình. Chúng ta đang tiêu dùng nhiều hơn chúng ta kiếm được.

5. Thiếu trách nhiệm cá nhân
Trong những người thường ngày, người Việt thường hay đùn đẩy trách nhiệm. Ciệc gì có thể chuyển được sang cho người khác là thấy nhẹ người. Khi xảy ra sai phạm, thì đó sẽ là lỗi chung của cả tập thể chứ không của riêng cá nhân nào. “Sẵn sàng” nhận cả “phần” không phải của mình…

6. Lười vận động
Điều này xuất phát từ nhiều nguyên nhân như chế độ dinh dưỡng, chương trình học quá tải, học lệch, tâm lí lười vận động… Và hậu quả là thể lực kém, khi làm việc với người nước ngoài, mặc dù rất cố gắng nhưng người Việt vẫn bị hụt hơi và khó theo được cường độ làm việc của họ.

7. Thiếu thực tế
Ông Kim Woo Choong – chủ tịch công ty Deawoo viết: “Tuổi trẻ không có ước mơ thì không phải là tuổi trẻ lịch sử thuộc về những người biết ước mơ”. Nhưng đó là những ước mơ hoàn toàn có thể trở thành hiện thực. Chúng ta thường hay suy nghĩ viển vông, thiếu suy nghĩ thực tế và chưa có suy nghĩ học là để làm việc.

8. Thiếu tinh thần hợp tác
Thế kỷ 21 là thế kỷ của hợp tác và làm việc nhóm. Ngày nay một cá nhân không thể đảm đương được tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội. Do nhận thức kém, tầm nhìn ngắn nên người Việt hay có tính hay nghi ngờ và đố kỵ. Hai tính cách này làm cho người Việt khó hợp tác được với nhau.

9. Không có tác phong công nghiệp
Ðiều này do xuất phát từ cách làm việc tiểu nông: Anh nông dân sau khi gieo lúa xong có thể nhậu lai rai, ngủ dài dài và chờ đến thời điểm nhổ cỏ, bón phân mới làm tiếp. Mà việc này có làm muộn vài ngày cũng chẳng sao. Nhưng một người công nhân đứng máy thao tác chính xác tuyệt đối, nên tinh thần kỷ luật cao. Một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tác hại đến cả dây chuyền.

10. Thích đi trên lối mòn có sẵn
Do văn  hóa lúa nước, người Việt Nam sống khá thụ động. Từ nhỏ đã thụ động theo cách sắp đặt của ba mẹ. Lớn lên theo sự sắp đặt của cơ quan vì là nền chính trị xã hội chủ nghĩa. Điều này làm đại đa số người Việt Nam sống theo lối mòn, không thích mở ra lối đi riêng cho mình.

Sưu tầm

Advertisements

Về Thành
Tiến lên phía trước!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: