Tôi không phải là Charlie

Trước khi vào vấn đề chính, tôi xin làm rõ một điều, tôi không phải là người theo đạo Hồi, tôi ghét chiến tranh cũng như bạo lực, và tất nhiên, tôi càng ghét những kẻ khủng bố tự nhận mình là dũng sĩ của chính nghĩa vì bất kì lý do gì. Tôi cũng ủng hộ tự do ngôn luận, tự do bình luận, nhưng chắc chắn – Je ne suis pas Charlie – tôi không phải là Charlie.

Hãy tưởng tượng, như ai đó trêu một người say rượu chẳng hạn. Bạn sẽ không trêu người mà bạn biết là mình có thể bị vài vết bầm tím trên người. Nếu bạn trêu anh ta để chỉ ra rằng say rượu là xấu, hoặc vì bạn thích vậy, hay vì bạn cảm thấy tự tin rằng anh ta sẽ không làm gì được bạn… Tôi xin thẳng thắn thừa nhận rằng, đó là toàn bộ những điều Charlie Hedbo đã làm.

Có người sẽ nói rằng, Charlie Hedbo đâu chỉ vẽ tranh châm biếm mỗi đạo Hồi, họ còn châm biếm cả Thiên chúa giáo và Do Thái giáo. Tôi đồng ý! Nhưng, không một tôn giáo nào bị xúc phạm một cách đích danh như đạo Hồi. Không vị tiên tri của tôn giáo nào bị biếm họa nhiều và liên tục như đạo Hồi.

Thử tưởng tượng, bạn đang nói chuyện với một người về tôn giáo, hoặc điều bạn tin tưởng. Đột nhiên anh ta nhạo báng, châm biếm đức tin của bạn. Bạn sẽ làm gì? Khi mà gia đình, bạn bè, người yêu hay lớn hơn nữa là đức tin, thần tượng của bạn bị chế diễu, bài bác thì bạn sẽ là gì?

Tất nhiên, bạn sẽ nổi xung lên và đáp trả lại. Cũng tất nhiên, giết người là hành động quá xa so với việc đáp trả sự khiêu khích đó. Và người chết, dù nói thế nào thì cũng chịu thiệt. Tất cả là một điều đáng buồn!

IamNotCharlie

Nhưng liệu việc này có cần thiết phải trở thành một sự kiện trấn động thế giới và thành một sự kiến lớn như thế không? Phải nói là các kênh truyền thông đã làm việc này rất tốt, tốt đến mức kinh ngạc. Họ biến 12 thành viên của Charlie Hedbo thành những người hùng, những nạn nhân của thế giới đạo Hồi.

Họ biến những tấm khẩu hiệu “Je suis Charlie” thành biểu tượng của tự do ngôn luận, biểu tượng của nền dân chủ phương Tây. Rất nhiều nước mắt đã và sẽ chảy vì họ. Nói thật, với tôi, đó là những giọt nước mắt ngớ ngẩn nhất mà tôi đã từng biết. Rất nhiều những băng rôn, khẩu hiểu ủng hộ cho những kẻ gàn dở.

Có thể trong vài thập niên qua, những giá trị về tự do, dân chủ của phương Tây đã được lan truyền khắp thể giới. Gót giầy, vỏ đạn và vết xích xe tăng của nền dân chủ đó đã kéo dài từ Trung Á đến tận Bắc Phi. Hàng chục, hàng trăm ngàn người đã bị giết hại, cưỡng bức…, hàng trăm ngôi nhà, trường học đã bị phá…

Nhưng liệu đã có ai đứng lên cầm khẩu hiệu “Tôi là người Iraq, Libya, Syria… ” không? Tuyệt nhiên không! Vậy mà nay, Châu Âu mới mất có 12 người, 12 gã gàn, mà đã làm nên một sự kiện ‘dở hơi’ to tướng. Họ là ai mà chúng tôi phải cảm thấy tiếc thương cho họ chứ!? Rất nhiều người hô khẩu hiệu: “Chúng tôi không sợ!” Tôi thấy, những người sợ mới thường hay nói như thế!

Một điều hớ hênh khác nữa là gì? Là công tác an ninh cho nước Pháp và thủ đô Paris hoa lệ. Tại sao chính quyền, lực lượng an ninh Pháp lại hớ hênh đến vậy? Một tòa soạn với đầy sự mâu thuẫn như thế, còn tôn giáo thì nhiều thành phần cuồng tín như vậy, mà lại chỉ được bảo vệ bởi 2 cảnh sát (1 lại theo đạo Hồi). Những kẻ khủng bố nằm trong danh sách theo dõi của CIA khi tiến vào nước Pháp, lại không có lấy một thông báo nào, không một ai theo dõi!? Một sự hớ hênh, bất cẩn hay họ nghĩ là không ai dám khủng bố ở Paris – thủ đô của nước Pháp xinh đẹp.

Mặt khác, hãy quan sát những động thái đang diễn ra ở Châu Âu và toàn thế giới. Đức thì biểu tình chống những người theo đạo Hồi, EU thì tăng cường các biện pháp về nhập cư, lưu trú. Và nhất là, ngay lập tức “quý ngài” Netanyahu đã kêu gọi những người Do Thái quay trở lại vùng đất chiếm đóng Israel.

Tất cả những điều đó làm tôi liên tưởng đến sự kiện ngày 11/9. Một cái cớ để bắt đầu một cuộc chiến mới, một cái cớ để gieo rắc sự hận thù. Và hãy xem đi, giờ cả thế giới như đang lên cơn sốt, tất cả mọi người đều run rẩy lo sợ khi nghĩ mình sẽ là mục tiêu kế tiếp. Islamphobia, ISphobia và sau đó là gì? Iranphobia, Russiaphobia, hay điều gì?

Để kết thúc, tôi xin trích dẫn một câu nói của phóng viên Omar al Saleh – đài Al Jazeera tiếng Anh:

“Thứ nhất tôi công nhận đó là một cuộc tàn sát dã man, nhưng tôi không phải là Charlie. Báo chí không phải là tội ác. Sự xúc phạm không phải là báo chí. Chỉ có việc không làm báo với lương tâm nhà báo mới là tội ác.”

Vũ Thế Linh

Advertisements

Về Thành
Tiến lên phía trước!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: